ĐÁNH GIÁ KẾT QUẢ THỰC HIỆN VÀ ẢNH HƯỞNG CỦA CHÍNH SÁCH CHI TRẢ DỊCH VỤ MÔI TRƯỜNG RỪNG ĐẾN SINH KẾ CỦA NGƯỜI DÂN ĐỊA PHƯƠNG: NGHIÊN CỨU TRƯỜNG HỢP CỦA BAN QUẢN LÝ RỪNG PHÒNG HỘ ĐĂK HÀ, TỈNH KON TUM
DOI:
https://doi.org/10.71254/2m6ebq76Abstract
The policy of payment for forest environmental services (PFES) at the Dak Ha Protection Forest Management Board (PFMB), Kon Tum province has been implemented since 2011. During the period of 2016-2020, the Dak Ha PFMB has signed contract with 21 communities for forest protection and management following form of stable contract (5 years) with a total area of 12,099.99 hectares and a total amount of VND 23,649,670,000. Through focus group discussions, household surveys and in-depth interviews, the study results show that the PFES policy had a positive impacts on livelihood capitals, especially natural capital and human capital. Although other capital (social, material and financial capitals) have not yet achieved the expected results, it has also confirmed the success of this policy. This proves that the main goal of the policy has been achieved after more than 10 years of implementation, which is to improve forest resources (natural capital) and enhance the value of ecosystem services through financial mechanisms, contribute to capacity building and livelihood improvement of communities/people (human capital).
Keywords:
Dak Ha, livelihood capitals, payment for forest environmental services, protection forest.Tóm tắt
Chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng (DVMTR) ở Ban quản lý rừng phòng hộ (BQLRPH) Đăk Hà, tỉnh Kon Tum được thực hiện từ năm 2011. Trong giai đoạn 2016 - 2020, BQLRPH Đăk Hà đã tiến hành khoán QLBVR theo hình thức khoán ổn định (5 năm) cho 21 cộng đồng với tổng số diện tích là 12.099,99 ha và tổng số tiền 23.649.670.000 đồng. Thông qua thảo luận nhóm, điều tra hộ gia đình và phỏng vấn chuyên sâu, kết quả nghiên cứu đã cho thấy: chính sách chi trả DVMTR đã có những tác động tích cực đến các nguồn vốn sinh kế, đặc biệt là nguồn vốn tự nhiên và nguồn vốn con người. Mặc dù đối với các nguồn vốn khác (xã hội, vật chất và tài chính) thì vẫn chưa đạt được như mong đợi nhưng cũng khẳng định được sự thành công nhất định của chính sách này. Điều này chứng tỏ rằng mục tiêu chính của chính sách đã đạt được sau hơn 10 năm thực hiện, đó là cải thiện nguồn tài nguyên rừng (nguồn vốn tự nhiên) và nâng cao giá trị dịch vụ hệ sinh thái thông qua cơ chế tài chính, góp phần nâng cao năng lực và cải thiện sinh kế của cộng đồng/người dân (nguồn vốn con người).








